Lời cảm ơn từ trái tim

đăng 04:37, 4 thg 11, 2012 bởi Son Le   [ đã cập nhật 04:38, 25 thg 3, 2013 ]

Ban biên tập xin trân trọng giới thiệu một trong những lá thư tâm huyết của các bậc phụ huynh đáng kính gửi đến Ban giám hiệu nhà trường trong tập kỷ yếu 15 năm xây dựng và phát triển Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội.

 

LỜI CÁM ƠN TỰ TRÁI TIM

 

Như tất cả những người làm cha, làm mẹ khác, vợ chồng tôi luôn mong các con mình được học hành đến nơi đến chốn, có công ăn việc làm và thành đạt, hạnh phúc hơn mình. Chúng tôi dành toàn bộ tình cảm và vật chất cho các con, hi vọng vào sự học tập và phấn đấu của chúng. Rồi đến lúc con gái đầu của chúng tôi bước vào kỳ thi đại học, mang theo rất nhiều kỳ vọng của gia đình, người thân và các thầy cô giáo từng dạy cháu. Ai cũng chắc cháu sẽ đỗ, nhưng không may, lần ấy cháu thiếu hai điểm để được vào Đại học Quốc gia Hà Nội. Cháu rất buồn và vợ chồng tôi cũng cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Vì cháu là con gái nên chúng tôi không muốn để cháu ở nhà ôn thi năm nữa, cố tìm một trường NV2 thích hợp với cháu. May rủi thế nào, có người trong họ khuyên cháu nộp hồ sơ vào Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà Nội. Bản thân chúng tôi lúc ấy cũng không biết nhiều về trường này, hơn nữa, thật sự cũng chẳng mặn mà lắm, vì đây là một trường dân lập.

Nếu như trước kia, chỉ cần tưởng tượng khi nhận được giấy báo nhập học của cháu, gia đình tôi đã sung sướng, tự hào không thể diễn tả nổi; thì bây giờ cầm giấy gọi nhập học của con, chúng tôi thấy băn khoăn vô cùng: không biết có nên cho con đi học trường này không? Không chỉ lo về học phí quá cao, mà điều quan trọng hơn, là tư tưởng mặc cảm với trường dân lập.

Ở vùng nông thôn, như quê tôi, việc cho con đi học dân lập khá hiếm, ít ai coi trọng và học xong, xin việc ngay tại địa phương cũng khó... Nhiều bạn bè, người thân của gia đình cũng khuyên không nên cho cháu đi học dân lập. Vợ tôi thì muốn cháu học sư phạm, nên bảo cho cháu ôn, sang năm thi tiếp. Song có một số thầy, cô giáo của cháu lại bảo không phải cứ trường công lập mới là tốt, học ở đâu không quan trọng, mà quan trọng là học như thế nào, sau này ra trường làm gì. Thật trăm người, trăm ý. Cuối cùng, tôn trọng quyết định của cháu, chúng tôi cho cháu vào Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà Nội.

Còn nhớ ngày đầu đưa cháu lên Hà Nội nhập học cái gì cũng lạ, cũng mới. Phương tiện không có, lại chưa biết đường xá, vất vả lắm hai bố con mới đến được trường. Làm thủ tục cho cháu xong, tôi vẫn rất hoang mang: Không biết mình quyết định như thế có đúng hay không. Bởi trong lúc hỏi đường đến trường, ai cũng bảo nào là học ở đấy thì tốn kém, nào là sinh viên trường này ăn chơi, sành điệu, con nhà giàu,....Tất nhiên cũng có một số người có ý kiến rất tích cực về trường.

Nhưng sau một thời gian cháu vào học, tôi hỏi thì biết cháu rất vui. Cuộc sống tự lập đã làm con tôi trưởng thành hơn nhiều; nó đã nhanh chóng thích nghi được với môi trường mới, nên gia đình cũng yên tâm hơn. Cháu bảo ở trường có nhiều điều mới mẻ nên cháu học hỏi thêm được rất nhiều. Cháu cũng nói cháu làm cán bộ lớp, mới vào trường được học tập huấn về Đoàn, Hội.

Đặc biệt, tôi được nghe cháu kể Thầy Hiệu trưởng của trường từng là một nhà lãnh đạo, một giáo sư về kinh tế có tiếng, sau mỗi lần được nghe Thầy nói chuyện, hầu hết sinh viên đều phấn chấn, chăm chỉ học tập, thêm tin vào ngành nghề đã chọn. Cháu còn kể rất nhiều về các Thầy Cô giáo giảng dạy cháu ở trường, các thầy cô ở Phòng Công tác sinh viên và ở Khoa tiếng Anh, nơi cháu đang theo học... Cháu bảo các Thầy Cô trong trường rất tâm huyết với nghề và quý học trò. Thú thực, nghe cháu nói thế, tôi mừng lắm. Thấm thoắt đã ba năm, con gái tôi giờ đang là sinh viên năm thứ 3. Những lần về nhà, cháu thường say sưa kể chuyện về trường lớp.

Hai năm rồi, năm nào cháu cũng được giấy khen sinh viên khá, được đi tham quan, giao lưu với nhiều doanh nghiệp, trường học... Thực sự, tôi cũng không tưởng tượng được là môi trường học tập ở một trường dân lập, như Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà Nội, lại thú vị và có nhiều hoạt động sôi nổi như thế!

Tuy nhiên, điều mà tôi quan tâm nhất vẫn là kết quả học tập và rèn luyện của cháu. Thời gian gần đây, cháu nói là đang được các Thầy Cô và Đoàn Thanh niên kèm cặp để phấn đấu kết nạp Đảng. Thấy con vui và được quan tâm dạy bảo, gia đình cũng vui lây... Nhân dịp kỷ niệm 10 năm ngày thành lập Trường, tôi xin viết những dòng tâm sự này gửi tới Ban Giám hiệu, các Thầy Cô giáo xem như một lời cảm ơn chân thành nhất của gia đình tôi về sự dạy dỗ tận tình, sự quan tâm, giúp đỡ quý báu đối với con chúng tôi trong những năm học tập và rèn luyện tại đây. Một năm nữa, con gái tôi sẽ tốt nghiệp ra trường. Đến giờ, tôi không còn băn khoăn, lo lắng, e ngại, khi có con học dân lập nữa. Trái lại, gia đình tôi luôn hi vọng cháu sẽ có một tương lai tốt đẹp.

Lê Văn Sơn

Phụ huynh sinh viên Lê Thị Nga (Lớp 842)

Comments